THỨ BẠN BỎ RA, XỨNG ĐÁNG VỚI CÁI BẠN NHẬN ĐƯỢC!
Nguyễn Thị Mát_ học viên lớp N101_ được chính cô Lê Nguyệt dìu dắt!
Nếu như cách đây 1 năm, có ai đó hỏi em rằng: “Hãy tưởng tượng 1 năm sau bạn sẽ như thế nào?” Câu trả lời của em lúc đó sẽ là: “ Ra trường bằng giỏi với một công việc ổn định”
==)
1. "Bằng giỏi" ? : Nếu như chỉ cắm cúi vào học, không có ngoại ngữ và những trải nghiệm? ==) BẠN SẼ ĐI ĐƯỢC TỚI ĐÂU?
2. "Cố định" ? : Như thế nào là CỐ ĐỊNH ? ...Hứ.
Câu trả lời đó thật ngây thơ. Và nếu như không có quyết định đi học tiếng anh, có lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi ngây thơ như vậy. TIẾNG ANH_ chính NÓ đã thay đổi cuộc đời tôi HOÀN TOÀN!
Cách đây 1 năm, tôi chỉ là cô bé nhút nhát, hiền lành, và không biết cái gì hơn ngoài học và học. Kiểu như ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG! May mắn thay có một người bạn(cảm ơn mày nhé
Gió Lạnh à, <3) đã chia sẻ và khuyên tôi nên đi học tiếng anh. Cũng nhờ có bạn ý mà tôi biết
Tiếng Anh Lê Nguyệt tuyệt vời như thế nào! Tôi bắt đầu săn học bổng trên trường và tìm việc part-time( công việc của tôi lúc đó là gấp quần áo thuê_ vì nó không cố định thời gian nên tôi thích đi lúc nào cũng được, tôi thường phải đạp xe đạp hơn nửa tiếng để tới chỗ làm. Mỗi ngày trung bình kiếm được từ 30-50 nghìn). Lúc đó trên trán tôi hình như lúc nào cũng dán 5 chữ: KIẾM TIỀN HỌC TIẾNG ANH! Nhờ có MỤC TIÊU đó, mà cuối năm tôi đã rinh học bổng của trường. Cùng với số tiền đi làm kiếm được tôi hạnh phúc lắm, đi đăng ký học thử rồi bị phù thuỷ LÊ NGUYỆT hút hồn và đặt trọn vốn liếng vào TIẾNG ANH luôn.
Ai ngờ rằng, bắt đầu từ thời điểm đó, cuộc đời tôi sang trang mới!
Buổi học đầu tiên kết thúc, nó không đơn giản như tôi nghĩ. Tôi bị ĐUỐI hơn hẳn các bạn trong lớp. Rồi tới buổi thứ hai, thứ ba... Tôi HOẢNG LOẠN với đống bài tập. Đi lên từ con số 0 tôi còn quá nhiều cái để học, và lúc đó tôi luôn so bì với các bạn, tôi sợ mình không theo kịp, sợ bị cười chê, sợ bị phạt… Nhờ cô, nhờ sự động viên của các companions tôi đã lấy lại được tinh thần và bắt đầu vạch ra thời gian biểu để học tiếng anh. Từ khi có thời gian biểu, tôi thấy ĐỠ RỐI hơn hẳn. Và học tập có hiệu quả hơn nhiều.
==) CHIA SẺ 1: LẬP THỜI GIAN BIỂU (TO-DO-LIST)
Khi tôi ổn định lại được tinh thần, cũng là lúc bài tập ghi âm và các bài phản xạ đến nhiều hơn. Lúc đó tôi TIẾC TIỀN lắm, mồ hôi nước mắt của tôi, tôi không thể bỏ cuộc được. Tôi bắt đầu lên lịch học dày đặc hơn, bỏ dần những cuộc tụ họp bạn bè và chỉ hẹn hò với anh tiếng anh. Kết quả là tôi bị các bạn hít le 1 thời gian. Nhưng sau đó tôi đã chia sẻ với các bạn nhiều hơn, để mọi người hiểu và thông cảm cho bản thân.
==) CHIA SẺ 2: ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC thứ gì đó chúng ta phải ĐÁNH ĐỔI.
Cái tôi đánh đổi nhiều nhất đó chính là thời gian. Tôi không chỉ DỐT tiếng anh mà còn CHẬM HIỂU và BẮT CHƯỚC cực kém. Tôi phải luyện tập mất rất nhiều thời gian, nhưng vẫn không thể bằng được các bạn. Sau khi lấy hết can đảm và tâm sự với 1 companions, hình như lúc đó là cậu_Tuyet Trinh thì phải. Bạn ý đáng yêu lắm, xinh dã man luôn, đã giúp đỡ và chia sẻ cho tôi cách học tiếng anh hiệu quả hơn, và còn hỗ trợ sửa âm cho tôi qua skype rất nhiệt tình nữa. Mát nhớ lắm, như kiểu mới hôm qua thôi ý, Trinh đã giúp Mát CHINH PHỤC âm Ơ dài như thế nào. Còn cả em nữa Thiệu à, không có em động viên chắc chị mãi không đọc được âm L và cố gắng từng bước đi!
==) CHIA SẺ 3: Muốn HỌC thì phải HỎI.
Tuy có cố gắng tới đâu tôi vẫn không đạt được kết quả như mong đợi. Lúc đó tôi dành cả ngày để học, lúc nào cũng học==) NHƯNG SAI PHƯƠNG PHÁP.
==) CHIA SẺ 4: Muốn HỌC NHANH, học HIỆU QUẢ==) PHẢI HỌC ĐÚNG PHƯƠNG PHÁP.
Tôi bắt đầu xem lại các hướng dẫn của cô, làm theo từng bước, chia từng mẻ ra để học. Mỗi ngày tôi chia ra làm 4 mẻ( khi ngủ dậy, trước khi ăn trưa, ăn tối và sau khi đi ngủ) để học các bài phản xạ. Học tới đâu ĐỔ BÊ TÔNG( mỗi bài luyện khoảng 50-100 lần) tới đó. Rồi xen lẫn học phát âm. Tôi mở từng bài ra một, tua đi tua lại, lúc nào bên cạnh cũng có một CÁI GƯƠNG và 1 CỐC NƯỚC. Tôi bắt chước từng cách uốn lưỡi, từng cử chỉ của AJ Hoge. Có những ÂM KHÓ (R, Ơ dài, L,..) tôi phải mất cả nửa ngày để BẮT CHƯỚC theo. Có nhiều ngày tôi tập trung quá, quên cả ăn, quên cả ngủ chỉ để học. Nhớ những hôm 4-5h sáng đã dậy học bài, ghi âm bài rồi bị bà chủ trọ sang hỏi thăm. Tôi xin lỗi và trình bày lý do, cô ấy chỉ cười và bảo: “ Mày đọc cái gì mà nghe như con dê kêu thế?” ( lúc đó tôi đang luyện âm R. hihi). Từ buổi sáng hôm đó, tôi không dám mở cửa ra nữa, đóng kín cửa sổ, cửa ra vào chỉ để bắt chước AJ Hoge. Ngại lắm chứ, cơ mà vẫn phải học chứ. Kệ.
==) CHIA SẺ 5: HỌC MỌI LÚC, MỌI NƠI.
Từ khi tôi học tiếng anh, cái điện thoại luôn là người bạn tâm giao và tôi luôn bị gắn cái mác ĐIÊN. Tôi copy tất cả các bài nghe ra điện thoại rồi học sáng sớm, học ngoài đường, học lúc tắm, lúc đi vệ sinh,... cả những lúc về đi gặt, phơi thóc cho mẹ cũng đọc tiếng anh rồi khua khua tay chân thóc bay tung toé... nhìn hay lắm ý. ==)người ta bảo tôi điên, tôi nói tự nói với mình rằng: ĐIÊN KỆ, GIỎI TIẾNG ANH LÀ ĐƯỢC!
==) CHIA SẺ 6: ĐÃ HỌC TIẾNG ANH LÀ PHẢI BẤT CHẤP TẤT CẢ
Khi tôi học tiếng anh, thời gian trôi nhanh lắm. Thoáng cái đã hết buổi học, thoáng cái đã hết ngày và thoáng cái đã hết khoá học. Nhờ sự cố gắng, nỗ lực trong khoá học, tôi đã nắm chắc cách phát âm của từng âm, các phương pháp học tiếng anh, cũng đã nói được các câu đơn giản và đặc biệt nhờ có trung tâm mà tôi còn xây dựng được một số thói quen như: Tra từ điển mỗi khi gặp các từ chưa chắc chắn, thói quen học tiếng anh mỗi ngày, thói quen đọc sách, thói quen dậy sớm… Tôi mừng lắm. Nhưng đó chỉ là cái móng để tôi tiếp tục xây dựng lộ trình học tiếng anh của mình!
Và đây, đây là bước giúp tôi thực sự bước sang trang mới đây. Đó là khi cô gửi thư mời đăng ký làm COMPANIONS tại trung tâm. Lúc đó tôi còn do dự lắm, vì lớp đông quá, nhiều người giỏi nữa, cô lại chỉ giữ rất ít người ở lại( được ở lại chắc chắn là phải giỏi rồi_ lúc đó tôi nghĩ vậy) điểm của tôi lúc đó cũng chỉ thuộc dạng bình thường. May mắn thay, lúc đó các companion đã truyền cho tôi động lực rất lớn, vẽ cho tôi tương lai rất sáng khi trở thành companions. Vì vậy, tôi QUYẾT TÂM PHẢI TRỞ THÀNH COMPANION. Tôi nghỉ cả 1 tuần trên trường( hồi đó tôi được gọi là con người của Đảng, vì chưa bao giờ nghỉ học, kể cả ốm) thế mà tôi đã DÁM NGHỈ chỉ để ở nhà ghi âm nâng điểm và hoàn thành thử thách cô giáo. Càng về những hôm cuối, tôi học càng hăng, cả ngày dán mắt vào máy tính để viết, để tra từ và để quay video.( lúc đó thật sự rất khó cho tôi, tôi nhớ tôi đã mất cả 1 ngày chỉ để viết 1 trang A4 bằng tiếng anh_ và lỗi sai thì vô số.. rồi còn tra từ để đọc đúng...)
Khi hoàn thành xong bài nộp cho cô, tôi thở phào nhẹ nhõm và lúc đó tôi như THÂN TÀN MA DẠI. Mắt sưng vù lên vì nhìn máy tính quá nhiều, mặt thì tái mét do thiếu ngủ và cuối cùng tôi đã bị ốm sau đó. Nhưng để đáp lại sự cố gắng đó, tôi đã khóc vì hạnh phúc khi nhận được email phản hồi của cô. Thử thách đầu tiên của tôi đã được thông qua, chỉ cần 1 lời khẳng định lại từ tôi nữa thôi là tôi có thể trở thành tình nguyện viên_ tôi SAID YES ngay lập tức).
Tôi biết, lý do tôi ĐẬU không phải vì tôi giỏi, đó là vì cô thấy được sự NHIỆT HUYẾT, SỰ CỐ GẮNG, NỖ LỰC của tôi trong suốt khoá học. Nên cô đã cho tôi thêm 1 cơ hội. Tôi thực sự vui lắm!
Và khi trở thành tình nguyện viên, đó là khi tôi thực sự sự bắt đầu chuỗi những khó khăn và thử thách trên con đường chinh phục tiếng anh tiếp theo!
……………………………………………………………………………………..
Từ tận trái tim, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới cô Nguyệt và các companions tuyệt vời của lớp N101- tiếng Anh Lê Nguyệt: Chi Linh Đào, Thiệu Văn Tạ, Trang Huyen Nguyen, Tuệ Lê, Tuyet Trinh, Duy Anh đã truyền động lực và giúp tôi có ngày hôm nay! Từ đó tới nay, tôi vẫn luôn giữ vững tinh thần học hỏi và chinh phục tiếng anh!