HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ

Tình yêu thương đến từ những thứ rất đơn giản trong cuộc sống!

LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÂN BẰNG GIỮA HỌC TẬP VÀ CUỘC SỐNG

Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy, đủ ôn tập sẽ thấy điều kỳ diệu!

CHIA SẺ BÍ KÍP HỌC TIẾNG ANH TỪ 1 SINH VIÊN THƯƠNG MẠI BỊ MẤT GỐC

Thứ bạn bỏ ra, xứng đáng với cái bạn nhận được!

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016

SỰ KHÁC NHAU GIỮ BỨC THƯ GỬI MẸ CỦA... TỬ TÙ VÀ CEO


Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…
Dưới đây là bức thư của tử tù viết cho mẹ:
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.


Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.
Giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.
Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người. ​
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.
Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.
Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.
Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.
Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con.
Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…
Dưới đây là bức thư, một CEO viết cho mẹ:
Thưa Mẹ!
Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con… ​
Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.
Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.
Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.
Hai bức thư, hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái.
Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng: “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.
Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.
Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ácmônica. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ácmônica đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ácmônica cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.
Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.​
Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.
Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.
Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa củamình.
Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.
Con yêu của mẹ!

HỌC TIẾNG ANH- DỄ HAY KHÓ?

Học tiếng anh dễ hay khó?


Sinh viên chúng ta hiện nay có quan tâm đến việc học ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh không? 
Câu trả lời của tôi là: Có!
Theo tôi, tiếng Anh luôn là yếu tố quan trọng, nó như là 1 cái đòn bẩy cho con đường sự nghiệp sau này của mình. Nó cũng quan trọng không kém đối với việc học tập – nghiên cứu hiện nay.
Nhưng nhiều người còn băn khoăn, nên chọn chương trình nào phù hợp, học ở đâu thì hiệu quả?
Để chọn một trung tâm chất lượng, hiệu quả, nhưng học phí “mềm” so với túi tiền sinh viên thì không phải là dễ giữa hàng loạt trung tâm ngoại ngữ mọc lên như nấm sau mưa. Còn một lý do khách quan ảnh hưởng đến việc học thêm ngoại ngữ là lịch học của sinh viên thường không cố định, nhiều khi phải học cả ngày, rồi học bù, làm đồ án, tiểu luận... đó là chưa kể đến những lúc bỗng dưng bạn… lười và muốn nghỉ học, nhưng nghỉ học thì lại mất bài, còn mất tiền nữa chứ! Có đôi khi, bạn chỉ muốn luyện mỗi kỹ năng nghe thôi, nhưng chẳng trung tâm nào dạy một kỹ năng theo yêu cầu như thế cả?
Như vậy, để học giỏi tiếng Anh, bạn phải chọn một trung tâm uy tín, chất lượng hòng thu được kết quả khả quan? Hay cố sắp xếp thời gian đi học tại Trung tâm thật điều đặn? Nếu ta quyết tâm tự học mà vẫn giỏi tiếng Anh thì tốt biết mấy. Nhưng tự học cũng có điểm bất lợi của nó: ai sẽ sửa bài đây? Ai sẽ phát hiện và chỉnh sửa lỗi phát âm sai của mình? Liệu mình có động lực học tập thật tốt khi ở nhà không?

Đúng lúc tôi đang phân vân thì được người bạn mách nước một chương trình mới, phù hợp với dự định của mình: SELA - Speaking English Like Americans, được thiết kế và giảng dạy bởi Tiếng Anh Lê Nguyệt- được đánh giá cao là trung tâm tập trung vào chất lượng giảng dạy tốt và với mục tiêu giúp 100000 người yêu tiếng anh từ đầu, là nơi truyền ngọn lửa học tiếng anh tốt nhất, cơ sở vật chất khang trang, đồng hành với những điều ấy thì học phí cũng khá mềm cho túi tiền của tôi. Đặc biệt nó là nơi giúp cho nỗi sợ nói tiếng anh của tôi tan biến.
Với chương trình SELA - Speaking English Like Americans, tôi thực sự bị thuyết phục ngay từ những những buổi học đầu tiên. Thật sự, điều vô tình khi biết đến khóa học này cũng là một điều bất ngờ vì mọi trở ngại trong việc học tiếng Anh của tôi đã được giải tỏa.Với Tiếng Anh Lê Nguyệt, tôi được học trong một phòng học rất “Pro”, được thiết kế rất cầu kỳ, mới lạ: Tưởng chừng như ở đâu trong căn phòng ấy tôi cũng có thể học tiếng anh, tinh thần NEVER GIVE UP ở khắp mọi nơi… khi bước chân vào trung tâm, tôi như được bước vào 1 thế giới huyền bí, ở đó TINH THẦN CHIẾN ĐẦU của mọi người vượt lên trên tất cả. Mô hình học rất hay, mỗi buổi học, giáo viên nhiệt tình hướng dẫn chúng tôi đọcđúng từng âm, tới khi nào được thì thôi, cuối giờ còn bị các Companions ( bạn đồng hành) đáng yêu, nụ cười luôn toả năng giữ lại không cho về vì chưa đọc được âm này, âm kia. Sau giờ học chúng tôi còn được tham gia vào các giờ speaking time, ở đó tất cả mọi người đều được nói tiếng anh, theo các chủ đề trong worksheet từ dễ tới khó. Và cái cảm giác lần đầu DÁM NÓI tiếng anh SƯỚNG lắm. Cảm xúc ấy cứ theo đuổi và THÔI THÚC tôi tiếp tục nói nhiều hơn trong các giờ tiếp theo. 
Tại trung tâm, chúng tôi không những được học tiếng Anh mà còn được hướng dẫn cách quản lý thời gian, cách làm việc nhóm, kỹ năng thuyết trình… Quả thật nếu không được cô chia sẻ thì tôi không thể nào cân bằng được giữa việc học trên trường và học tiếng Anh. Ngay từ những buổi học đầu tiên chúng tôi đã được học cách quản lý thời gian và tưởng chừng MỌI KHÓ KHĂN của tôi đều ĐƯỢC ĐÁNH BAY. Ngoài ra chúng tôi còn tự tạo cho mình một số thói quen tốt như: Đọc sách tiếng anh mỗi ngày, thói quen tới đúng giờ,…
Quả thật, tôi đã từng nghĩ, để học giỏi tiếng Anh là khó nhưng hóa ra lại RẤT DỄ, nếu bạn thích học, muốn học, siêng năng và chọn được chương trình học, môi trường học phù hợp thì mọi việc trở nên thật thú vị. Hãy thử như tôi mà xem, bạn sẽ thấy tiếng Anh thật DỄ!

SINH VIÊN VỠ MỘNG KHI RA TRƯỜNG




Khi bước chân vào giảng đường đại học bạn có một HOÀI BÃO LỚN và MỤC TIÊU VĨ ĐẠI. Bạn cảm thấy mọi thứ thật dễ dàng qua lăng kính màu hồng, cho đến khi vào trải nghiệm thực tế.
1. Bạn nghĩ:
Không phải ai cũng đủ khả năng vào đại học. Vì vậy, đã trở thành sinh viên đại học nghĩa là thuộc “tầng lớp trí thức”, ra trường lương sẽ cao hơn những người lao động chân tay.
==) THỰC TẾ: Bạn sẽ phải “ngậm ngùi” chấp nhận mức lương từ 2-3 triệu khi mới ra trường. Chỉ có 1 số ít những bạn thực sự giỏi, thật sự sáng tạo và có chút may mắn, mới làm được số tiền gấp đôi hoặc gấp ba. Còn khi bạn tốt nghiệp loại khá như bao sinh viên khác, sự cạnh tranh sẽ “khốc liệt” hơn nhiều. Những nhà tuyển dụng luôn đòi hỏi kinh nghiệm, trong khi sinh viên mới ra trường không có được điều này. Đó là lý do khiến nhiều bạn sinh viên ra trường phải làm trái nghề, thậm chí lao động chân tay để có mức lương khá hơn.
Biểu tượng cảm xúc like
 ĐIỀU BẠN CẦN: Tích cực học hỏi và đừng quan trọng chuyện lương bổng. Nếu bạn chứng tỏ được thực lực, sau 6 tháng đến 1 năm, mức lương của bạn sẽ “nhảy vọt” lên cao. Đừng làm trái nghề chỉ vì có nhiều tiền, bạn sẽ không học hỏi được điều gì cả.

2. Bạn nghĩ: 
Sau này ra trường chắc mình sẽ được đi nhiều nơi, giao tiếp với nhiều người và làm công việc đúng với chuyên ngành.
==) THỰC TẾ:
Ngay cả khi bạn chọn được một công việc tưởng như rất liên quan tới ngành bạn học, thì kiến thức trên giảng đường cũng không bao giờ giúp ích nhiều cho bạn. Bạn sẽ đi nhiều nơi nhưng chẳng có cơ hội được thăm thú cảnh đẹp hay tận hưởng đồ ăn ngon, bạn sẽ được giao tiếp với nhiều người nhưng không phải người nào bạn cũng thích đối thoại. Tất cả mọi thứ chỉ đơn thuần là công việc.
Biểu tượng cảm xúc like
 ĐIỀU BẠN CẦN: Trau dồi những kỹ năng cần thiết và học cách đối diện với áp lực. Nếu vì sếp mắng hoặc đối tác khó tính mà bạn đã nản, thì e là bạn không thể làm việc ở công ty đó lâu dài.

3. Bạn nghĩ
Cố gắng học miệt mài suốt 4 năm để có bằng giỏi, thì làm sao thất nghiệp được.
==) THỰC TẾ
Rất nhiều bạn sau khi ra trường đều tiếp tục học lên cao, hoặc thêm văn bằng 2, hoặc vừa học, vừa làm. Việc học chưa bao giờ là đủ, thậm chí khi bạn tốt nghiệp loại giỏi, bạn cũng không thể thích ứng với công việc nếu như không có kỹ năng mềm.
Biểu tượng cảm xúc like
 ĐIỀU BẠN CẦN:
Hãy học hỏi những bạn đi làm sớm. Họ là những người không giỏi trên giảng đường nhưng cực kỳ khéo léo ngoài xã hội. Nếu bạn có thể cân bằng được giữa việc học và làm, bạn sẽ gặt hái được thành công hơn.

4. Bạn nghĩ:
Sau khi ra trường, nhất định mình chỉ nộp đơn vào làm trong những công ty lớn, có tiếng, đặc biệt là những công ty nước ngoài.
THỰC TẾ: Nếu bạn muốn làm cho những công ty, tập đoàn nước ngoài, hoặc bạn phải là 1 người cực kỳ giỏi thạo nhiều tiếng hoặc bạn phải là du học sinh, hoặc có trình độ thạc sỹ trở lên. Xin vào làm ở những công ty có tiếng không phải là chuyện dễ, đó là chưa kể áp lực công việc rất cao và bạn phải lao động trí óc nhiều hơn bạn tưởng. Nếu bạn không có nhiều kỹ năng tích luỹ thì bạn cũng sẽ tự động buông việc làm sau một thời gian ngắn.
Biểu tượng cảm xúc like
 ĐIỀU BẠN CẦN: 
Hãy bắt tay từ những công ty nhỏ trước, đề làm quen với môi trường làm việc và học hỏi kinh nghiệm. Bạn còn trẻ, còn nhiều cơ hội trải nghiệm, hãy bắt đầu từ những việc nhẹ nhàng sau đó tăng mức độ khó dần dần. Vội gánh một công việc quá áp lực sẽ khiến bạn dễ nản về sau.
5. Bạn nghĩ
Mình muốn có một mức lượng ổn định, đều đều, ngày đi làm 8 tiếng, công việc nhẹ nhàng. Nếu đã học xong đại học thì như vậy có gì khó đâu nhỉ?
==) THỰC TẾ: 
Sau khi ra trường, phần lớn những bạn sinh viên đều “ nhảy việc” rất nhiều nơi trước khi tìm được một công việc thực sự ưng ý. Đừng trông mong một công việc ổn định với mức lương khá, không ai tuyển bạn vào làm chỉ để ngồi chơi. Đề có một mức lương cỡ 4 triệu, bạn phải làm việc cật lực hơn rất nhiều. Vì sao? Vì bạn còn trẻ!
Biểu tượng cảm xúc like
 ĐIỀU BẠN CẦN: 
Hãy tìm một công việc cố định, bên cạnh đó, đi làm thêm một việc khác để tích luỹ thêm kinh nghiệm và vốn. Bạn cần có tiền đề đi học, đề đáp ứng nhu cầu cá nhân cũng như những dự phòng nếu thất nghiệp.


*Suy ngẫm*
Cách đây 1 năm tôi cũng đã từng nghĩ như vậy: Nói với bản thân: Mình chỉ cần học thôi, cố gắng đạt bằng giỏi rồi thì ra trường chắc chắn sẽ có một công việc ổn định. 
Tôi sẽ mãi như thế, mãi ngốc nghếch thế.... nếu như không có tiếng Anh. Cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi, thay đổi một cách ngoạn mục sau khi mạo hiểm đi tìm kiếm một điều mới mẻ trong cuộc sống... đó là từ khi tôi dấn thân vào con đường chinh phục tiếng Anh. Tôi đã không còn là cô gái của ngày xưa. Mặc dù đỉnh núi tiếng Anh vẫn còn xa, nhưng trên đường đi, tôi đã thu lượm được vô số điều bổ ích từ những vấp ngã và thất bại. Chính những thứ đó đã biến tôi thành cô gái mạnh mẽ hơn, can đảm hơn.
Cuộc đời còn nhiều chông gai lắm, nhưng nếu bản thân vững vàng thì dù gió có to, sóng có lớn cũng sẽ không thể khuất phục được tôi!
Tôi biết rằng: Nếu tôi muốn có được thứ tôi chưa từng có thì tôi phải làm những việc chưa từng làm!


SỨC MẠNH CỦA SỰ TẬP TRUNG


Ai trên đời đều có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống, trong sự nghiệp. Nếu không biết cách tỉa bớt những điều khác đi để tập trung cho điều mình mong muốn nhất thì mãi mãi người đó vẫn là NGƯỜI VÔ DANH như những con người khác.
Liệu bạn có đang như chàng thanh niên trong câu chuyện này?
Ở một vùng quê nọ, có hai cha con nhà buôn hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng lớn mênh mông là hoa. Người cha tính tình chăm chỉ, yêu lao động và là một người được cả xã hội công nhận về sự thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Người con thì rất có nhiều tài – Anh được lớn lên trong vòng tay yêu thương và sự đầy đủ vật chất mà người cha ban cho – anh đã học được rất nhiều nghề, làm được rất nhiều điều hay ho. Nhưng ở tuổi 35 – anh vẫn là một người vô danh trước xã hội.
Anh luôn suy nghĩ về điều này, anh vẫn không thể hiểu nổi, tại sao anh đa tài thế, làm nhiều điều hay thế mà đến giờ anh vẫn chỉ là người vô danh.
Người cha hiểu ý anh, liền đưa anh đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ vào bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho anh con trai và hỏi:
– Con có biết tại sao bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các bông hồng khác không?
– Có phải vì cha mua giống mới không?
– Không phải – người cha đáp – tất cả đều chung một giống hoa con ạ.
– Thế có phải cha tưới cho nó nhiều nước và bón cho nó nhiều chất dinh dưỡng hơn không?
– Cũng không phải. Tất cả điều kiện chăm sóc và môi trường sinh trưởng của chúng đều giống nhau.
– Vậy thì chắc là đất ở chỗ đó tốt hơn rồi cha nhỉ?
– Con lại sai rồi. Đất đều giống nhau.
Người con không biết trả lời sao nữa. Anh nghĩ hoài, nghĩ mãi, nghĩ mãi… nhưng vẫn không thể giải thích nổi tại sao lại như thế.
Lúc này, người cha mới ôn tồn bảo :
– Con có nhận thấy bông hồng này ít lá và ít nụ không?
– À đúng rồi. Nhưng có nghĩa là gì hả cha?
– Trong vườn hồng này, chỉ duy nhất có bông này là ta thường xuyên nhìn tới. Khi thấy nhiều lá mọc quanh nó quá, ta tỉa bớt. Khi thấy nó có nhiều chồi, nhiều nụ đâm ra, ta cũng tỉa.
Người con có vẻ hiểu ra điều gì đó, gật đầu liên tục. Người cha tiếp lời:
– Tất cả bông hồng đều có điều kiện sống như nhau, NHƯNG bông hồng này lại được một đặc ân của ta là tỉa bớt các cành, nụ và lá nên các chất dinh dưỡng sẽ được tập trung vào bông hoa mà không bị phân tán đi nơi khác. Chính vì thế mà nó sẽ trở nên to hơn, khỏe hơn, đẹp hơn và rực rỡ hơn hẳn những bông còn lại.
Trầm ngâm một lúc ông lại tiếp tục :
– Cũng như con, con trai của ta ạ, tuy con rất giỏi, rất nhiều tài, con làm được rất nhiều việc nhưng con vẫn giống như những người khác là vì con thiếu sự tập trung, con bị phân tán năng lượng và thời gian vào quá nhiều thứ. Con cần phải xác định lại con sẽ trở thành người như thế nào trong 5 năm tới – con đam mê gì nhất, điều gì khiến cho con trăn trở nhiều nhất, điều gì khiến cho con có thể sống chết với nó mà không quản khó khăn? Lúc đó con sẽ là NGƯỜI THÀNH CÔNG, con trai ạ.
Lúc này, người con đã hiểu ra tất cả vấn đề. Anh khóc và quỳ xuống hôn vào tay người cha và cảm ơn rối rít – cảm ơn người cha về câu chuyện giúp anh nhìn nhận cuộc đời tốt hơn…
Sớm hay muộn không quan trọng, miễn là bạn phải tìm ra đang mê, phải tìm ra cái mà bạn mong muốn và có thể sống chết theo đuổi nhiều nhất. Tìm ra đam mê, nghĩa là bạn đã đi được nửa đường trên con đường dẫn tới thành công! Vấn đề còn lại là bạn có dám theo đuổi nó không?
* SUY NGẪM*
Tự thấy bản thân đã quá lãng phí cho những năm đại học miệt mài với đống sách vở trên ghế nhà trường mà không tìm kiếm những trải nghiệm, tìm cái gọi là ĐAM MÊ cho bản thân! Thích là 1 chuyện, đam mê nó lại là chuyện khác. Phải thử thôi!
Bạn đã tìm thấy đam mê của mình chưa? ^^


Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

GỐI ÔM _ TRAO TRỌN YÊU THƯƠNG

GỐI ÔM _ TRAO TRỌN YÊU THƯƠNG
8-3 sắp tới rồi, bạn đã CHỌN được MÓN QUÀ ưng ý dành cho những người THƯƠNG YÊU chưa? Nếu như bạn đã và đang ĐAU ĐẦU với vấn đề này, hãy để GỐI YÊU THƯƠNG giúp bạn nhé!
Chỉ từ 140K + là bạn đã SỞ HỮU ngay 1 em GỐI YÊU THƯƠNG về TẶNG người thương rồi!

Vậy còn chờ gì nữa, hãy NHANH TAY chọn cho mình món quà thật ý nghĩa này nhé!
Thông tin sản phẩm: GỐI ÔM HANDMADE.
Địa chỉ: IUIU SHOP: https://goo.gl/8cjcB9
( Thương hiệu chuyên về nguyên liệu và quà tặng handmade.)

CAM KẾT: 
- MẪU giống THẬT 100%. Không thật trả lại tiền!
- Các sản phẩm đều được làm tỉ mỉ từ khâu thiết kế, chọn nguyên vật liệu đến cắt may.
- Tất cả các sản phẩm đều được ĐẢM BẢO 3 tiêu chí: 
1. ĐỘC: Mỗi một sản phẩm là 1 đứa con tinh thần, hoàn toàn được làm bằng thủ công, chính vì vậy mỗi chiếc gối là 1 sản phẩm khác biệt CÓ MỘT KHÔNG HAI, chúng được tạo nên từ YÊU CẦU CỦA KHÁCH HÀNG!

2. ĐẸP: Với kinh nghiệm làm bằng tay 10.000 chiếc gối ôm IUIU SHOP tự tin mỗi sản phẩm tạo ra đều đảm bảo tiêu chuẩn về thẩm mỹ mà không ở đâu có được.
3. AN TOÀN: Hiểu rõ đối tượng chủ yếu là phụ nữ và trẻ em- những người dễ ảnh hưởng và kích ứng về da nhất. Vì vậy IUIU SHOP luôn để cao tính AN TOÀN đối với mỗi sản phẩm.
Đảm bảo bạn sẽ thích mê ly cho mà xem!
- Mọi người kích vào link dưới đây chọn mẫu gối rồi comment loại bạn thích để Cool báo giá nha!
Bạn cũng có có thể inbox trực tiếp hoặc để lại số điện thoại để Cool tư vấn kỹ hơn về sản phẩm nhé! 
Biểu tượng cảm xúc heart
P.S: Bạn bè gần xa mua hộ Cool mỗi người 1 cái nhé. Đây là thử thách đầu tiên của Cool trong lĩnh vực Marketing! 
Ai đi ngang qua cho Cool 1 like or comment mua ủng hộ Cool nhé!

Cảm ơn mọi người nhiều! và sẽ có hậu tạ ạ! 
Biểu tượng cảm xúc heart
P.S 2: Ai mua tặng Cool đê, yêu luôn ý! 
Biểu tượng cảm xúc wink
Link chọn sản phẩm:http://www.iuiushop.com/mau-goi-om
Gối Ôm Trao Trọn Yêu Thương
Gối ôm- Trao trọn yêu thương



Tâm sự của một đứa đã DÁM bước ra từ ĐỐNG PHÂN!


Cảm nhận về khóa học NLP 6 ngày của thầy Mai Văn Thi 

Cách đây 3 tháng, nó biết, nơi ấm áp này rồi 1 ngày nào đó nó sẽ không còn an toàn nữa, chắc chắn nó phải đi. Nhưng... trong suốt 3 tháng đó, nó chỉ dám thò ra rồi thụt vào.. đi được vài bước rồi lại co giò chạy vào vì sợ lạnh. Nó biết, nó may mắn hơn chú chim mà thầy kể, đó là chưa bị ai ngó ngàng tới nên chưa bị ăn thịt. 

Thế rồi một ngày kia.. Vô tình nó được hơn 50 chú chim truyền năng lượng cho... và từ giây phút đó, nó lấy hết sức lực bình sinh, quyết tâm một phen chui ra khỏi đống phân đó và cố gắng bay,bay thật nhanh, thật mạnh với một nguồn năng lượng đỉnh cao mà thầy và các bạn truyền cho nó... Thế rồi nó biết,... nó biết..... à há.. ..


BAY á? LẠNH á? KHÓ KHĂN á? ĐƠN GIẢN THÔI, nó sẽ ĐÁNH BAY TẤT CẢ!


Nó hạnh phúc vì nó là nó của hiện tại, và chắc chắn hạnh phúc hơn là nó của tương lai. Nó đã nhìn thấy viễn cảnh đó. Một chú chim nhỏ trở thành một con đại bàng vĩ đại, nó có một sức mạnh vô biên, đập tan mọi thứ và lan tỏa toàn bộ nguồn năng lượng tích cực đó của nó tới cho tất cả mọi người. Bởi vì ĐƠN GIẢN THÔI, nó biết CHO ĐI SẼ LÀ NHẬN LẠI!

Mỗi ngày, nó đều cảm nhận được mùi vị của thành công đang đến gần, nó đã nhìn thấy cánh cửa đó, nó kéo tay mở ra...và rất nhiều ánh hào quang màu vàng, chiếu thẳng vào nó. Với một lực hấp dẫn vô biên, nó bước vào đó! Nó tin đó là sự lựa chọn đúng đắn nhất của nó, sự lựa chọn làm thay đổi cả cuộc đời đó!

Còn ai chưa dám bước ra từ đống phân của mình! HÃY MẠNH MẼ lên các bạn! các bạn chắc chắn làm được, CHẮC CHẮN!”
Dám Nghĩ, Dám làm




HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ!


HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ!
Điều đơn giản nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được. Có người nói vói tôi rằng: Tình yêu là tất cả đối với họ, khi chia tay, họ đau lắm, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Nhưng họ đâu biết rằng, tình yêu giữa nam và nữ chỉ là 1 khía cạnh nhỏ của tình yêu thương, chỉ là 1 sự rung động trong hàng ngàn cái rung động khác. Chỉ có điều là nó rung mạnh hơn, mãnh liệt hơn và lất át đi những cái khác. Vì vậy mà họ thường yêu một cách mù quáng và thường bỏ qua những “ Tình yêu thương” khác. Một ngày nào đó, khi tình yêu không còn, tình yêu thương nguội lạnh, họ sẽ chẳng còn gì cả, bởi vì một điều rất đơn giản, họ quá tập trung vào 1 thứ và để mất những thứ khác- những thứ gần gũi, quen thuộc và được gắn cái mác” hiển nhiên”. Theo quy luật nếu họ không chăm sóc những điều “ hiển nhiên” đó. Có ngày họ sẽ mất thôi.

Nhưng có một thứ tình yêu thương mà dù bạn có tệ đến mức nào, nó cũng sẽ không bao giờ quay lưng lại với bạn. Đó là tình thương của bố, tình yêu của mẹ, của gia đình mình. Gia đình giống như một cái cây xanh: khi bạn nhỏ, cây bầu bạn với bạn; khi bạn gặp khó khăn cần giúp đỡ, cây sẵn sàng hi sinh quả ngọt,thậm chí cả mạng sống của cây để giúp bạn vượt qua khó khăn.Và khi bạn già đi, cây sẽ là người bạn tri kỷ. Cây luôn dõi theo bạn, cho dù bạn ở bất cứ đâu.
Tình yêu thương, đến từ những việc rất giản đơn trong cuộc sống. Đôi khi chỉ là 1 cánh tay giúp đỡ 1 cánh tay, là một nụ cười sẻ chia, một cái ôm thật chặt, một lời nói cảm ơn,… nhưng điều đơn giản ấy chúng ta thường quên đi.

Hi vọng khi đọc bài viết này, bạn sẽ nhận ra được 1 điều gì đó đơn giản_ hiển nhiên nhưng đã từng bỏ qua!

Gia đình thật tuyệt_ Hãy yêu thương khi còn có thể!






Biểu tượng cảm xúc smile

LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÂN BẰNG GIỮA HỌC TẬP VÀ CUỘC SỐNG???


Câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng thật ra nó là một bài toán học búa! Một số giải rất nhanh, số khác mất 1-2 tháng, số khác nữa lại chịu từ bỏ. Vậy, bạn thì sao?
Riêng bản thân tôi, thực chất không phải người thông minh, nhưng là dạng GAN LỲ không dễ từ bỏ. Sớm thôi, tôi sẽ tìm ra cách giải bài toán đó.
Đôi khi công việc cuốn mình đi, buộc người ta phải xem chi phí cơ hội của cái nào lớn hơn. Và nếu đã có sự lựa chọn, nên tập trung hoàn toàn vào nó!
Cách tốt nhất để có thể hoàn thành 2 công việc 1 cách xuất sắc cùng 1 lúc đó là phải GIẢI QUYẾT NHANH VÀ GỌN: Tập trung tối đa năng lượng+ tinh thần khi làm việc để tiêu tốn ít thời gian nhất mà vẫn hiệu quả!
Chính vì vậy, giữa công việc và học tập - cả 2 đều quan trọng, không thể trọng bên này, kinh bên kia… để cân bằng 2 việc đó, tôi nghĩ tự bản thân nên giải quyết công việc thật nhanh để có thời gian dành cho học tập.
Có người nói với tôi rằng:
“ Đủ nắng hoa sẽ nở
Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy
Đủ ôn tập sẽ thấy điều kỳ diệu ”
Tôi hiểu, khi tích đủ lượng thì chất sẽ thay đổi thôi ! Tôi tin là vậy!


Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

29/02/2016_ NGÀY CỦA NHỮNG NỖ LỰC

Bạn đã bao giờ thức tới 2 hoặc 3 giờ sáng, hay thậm chí thức cả đêm chỉ để xem cho hết một bộ phim Hàn Quốc?

Vâng, tôi đã từng như vậy! thậm chí còn hơn thế. Và kết thúc bộ phim, cái bạn nhận được là gì?.. cảm xúc chăng? cảm xúc đó liệu kéo dài trong 1 ngày? 2 ngày? 3 ngày...? Những ngày sau đó, cái còn lại là…?..., là HIỆN TẠI!! Bạn sẽ phải trở về với những bộn bề cuộc sống, với những MỤC TIÊU cần phải THỰC HIỆN. Và sẽ không có đâu, những soái ca đời thường sẵn sàng giúp đỡ bạn những lúc khó khăn. Bởi vì, phim chỉ là phim thôi. Bạn phải tự mình bước trên con đường của bạn.

Tôi cũng sẽ mãi mơ mộng về những soái ca, về những câu chuyện trong phim rồi ngồi chờ BẠCH MÃ HOÀNG TỬ xuất hiện. Nếu như không có "ANH", người đã giúp tôi thoát khỏi mê cung đó, thì có lẽ tôi mãi chỉ là con ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG mà thôi!
Ngay từ nhỏ tôi đã không thích "ANH" , vì tôi LƯỜI, cũng có thể là do tôi chưa có PHƯƠNG PHÁP cụ thể để tán "ANH" nên tôi không thèm để ý. Nhưng trong những giấc mơ, tôi vẫn mơ về "ANH", về 1 ngày nào đó tôi sẽ TÁN ĐỔ "ANH"!

Rồi ngày đẹp trời đó cũng đến, không phụ sự mong đợi của tôi, 1 phù thuỷ đã xuất hiện và chỉ cho tôi phương pháp để CƯA đổ "ANH"! Tôi vui quá, bắt tay thực hiện luôn. Một tháng, rồi hai tháng trôi qua tôi vẫn chăm chỉ, say sưa tu luyện bí kíp... nhưng mãi vẫn KHÔNG THÀNH CÔNG. Trong lúc tôi quyết định TỪ BỎ thì phù thuỷ lại xuất hiện. Sau khi nghe rõ sự tình, bà chỉ cười rồi bay đi. Đằng sau làn khói trắng từ từ xuất hiện 1 mảnh giấy màu vàng, tôi chộp lấy thật nhanh và xem. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn 3 chữ: TO-DO LIST!

Giờ thì tôi đã hoàn toàn hiểu ý bà rồi. Tôi hét lên thật to:

EM NHẤT ĐỊNH SẼ CƯA ĐỔ ANH_ anh TIẾNG ANH à!

Tôi bắt đầu lập TO-DO LIST, bởi vì tôi biết, để tán được anh, không chỉ ngày một, ngày hai. Chỉ cần tôi NỖ LỰC, CHĂM CHỈ VÀ KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ, thì sẽ có một ngày KHÔNG cần TÁN anh cũng ĐỔ.

Tôi bắt đầu VIẾT lên những MỤC TIÊU của năm, của tháng, của tuần rồi lên lịch làm hàng ngày, hàng giờ. Một khi tôi làm càng chi tiết thì tôi sẽ càng TIẾN GẦN tới "ANH" hơn. Tôi tin, một ngày không xa, tôi với anh sẽ về cùng 1 nhà!

Cũng như mọi ngày, trước khi đi ngủ tôi đều lên lịch cho ngày hôm sau. Đôi khi, mọi việc diễn ra không được như mong muốn. Tôi bị lỡ kế hoạch với nhiều lý do không tên. Nhưng tôi luôn cố gắng hoàn thành nó trong khuôn khổ. Nếu như hôm trước không hoàn thành mục tiêu, tôi đều phải làm bù vào ngày hôm sau: Thời gian là không chờ đợi, tôi hiểu điều đó.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, sau cơn đau đầu tối qua, tôi đã cho phép bản thân ngủ sớm để bảo vệ sức khoẻ. Và ngày hôm nay tôi bắt đầu công việc từ 4h sáng. Nếu như trước đây, những bộ phim Hàn là tất cả đối với tôi, thì giờ LÀ “ANH” Tôi nghe tất cả các giọng đọc: từ Anh- Anh,Anh- Mỹ,.vv.. mục đích chỉ để HIỂU ĐƯỢC "ANH" sau này.


NẾU NHƯ KHÔNG CÓ TÌNH YÊU DÀNH CHO ANH:
- Tôi đã không vượt qua được cơn buồn ngủ cũng như những chú muỗi vo ve quanh tai chờ hút máu.
- Tôi đã không vượt qua được những ánh mắt nhìn chằm chằm trên xe bus mỗi khi tôi cầm sách đọc hay vô tình gọi tên anh trong mp3.
- Tôi đã không vội vàng chạy về để được tu luyện sau khi gặp giáo viên hướng dẫn!
- Tôi đã không thể hoàn thành xong bài thi thử toeic chiều nay nếu như không nỗ lực chinh phục anh ở mọi lúc, mọi nơi! Dù kết quả có thể nào, t vẫn phải cố gắng và nhìn về phía trước!
Vâng, ngay tối nay thôi, tôi đã lên lịch để relax mà vẫn không khỏi thương nhớ anh!


VẬY, CÒN LÝ DO GÌ NỮA ĐỂ ANH KHÔNG ĐỔ TÔI ĐÂY?


Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Chia Sẻ Bí Kíp Học Tiếng Anh Từ 1 Sinh Viên Thương Mại Bị Mất Gốc Tiếng Anh!



THỨ BẠN BỎ RA, XỨNG ĐÁNG VỚI CÁI BẠN NHẬN ĐƯỢC!





Nguyễn Thị Mát_ học viên lớp N101_ được chính cô Lê Nguyệt dìu dắt!
Nếu như cách đây 1 năm, có ai đó hỏi em rằng: “Hãy tưởng tượng 1 năm sau bạn sẽ như thế nào?” Câu trả lời của em lúc đó sẽ là: “ Ra trường bằng giỏi với một công việc ổn định”
==)
1. "Bằng giỏi" ? : Nếu như chỉ cắm cúi vào học, không có ngoại ngữ và những trải nghiệm? ==) BẠN SẼ ĐI ĐƯỢC TỚI ĐÂU?
2. "Cố định" ? : Như thế nào là CỐ ĐỊNH ? ...Hứ.

Câu trả lời đó thật ngây thơ. Và nếu như không có quyết định đi học tiếng anh, có lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi ngây thơ như vậy. TIẾNG ANH_ chính NÓ đã thay đổi cuộc đời tôi HOÀN TOÀN!

Cách đây 1 năm, tôi chỉ là cô bé nhút nhát, hiền lành, và không biết cái gì hơn ngoài học và học. Kiểu như ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG! May mắn thay có một người bạn(cảm ơn mày nhé Gió Lạnh à, <3) đã chia sẻ và khuyên tôi nên đi học tiếng anh. Cũng nhờ có bạn ý mà tôi biết Tiếng Anh Lê Nguyệt tuyệt vời như thế nào! Tôi bắt đầu săn học bổng trên trường và tìm việc part-time( công việc của tôi lúc đó là gấp quần áo thuê_ vì nó không cố định thời gian nên tôi thích đi lúc nào cũng được, tôi thường phải đạp xe đạp hơn nửa tiếng để tới chỗ làm. Mỗi ngày trung bình kiếm được từ 30-50 nghìn). Lúc đó trên trán tôi hình như lúc nào cũng dán 5 chữ: KIẾM TIỀN HỌC TIẾNG ANH! Nhờ có MỤC TIÊU đó, mà cuối năm tôi đã rinh học bổng của trường. Cùng với số tiền đi làm kiếm được tôi hạnh phúc lắm, đi đăng ký học thử rồi bị phù thuỷ LÊ NGUYỆT hút hồn và đặt trọn vốn liếng vào TIẾNG ANH luôn.
Ai ngờ rằng, bắt đầu từ thời điểm đó, cuộc đời tôi sang trang mới!
Buổi học đầu tiên kết thúc, nó không đơn giản như tôi nghĩ. Tôi bị ĐUỐI hơn hẳn các bạn trong lớp. Rồi tới buổi thứ hai, thứ ba... Tôi HOẢNG LOẠN với đống bài tập. Đi lên từ con số 0 tôi còn quá nhiều cái để học, và lúc đó tôi luôn so bì với các bạn, tôi sợ mình không theo kịp, sợ bị cười chê, sợ bị phạt… Nhờ cô, nhờ sự động viên của các companions tôi đã lấy lại được tinh thần và bắt đầu vạch ra thời gian biểu để học tiếng anh. Từ khi có thời gian biểu, tôi thấy ĐỠ RỐI hơn hẳn. Và học tập có hiệu quả hơn nhiều.

==) CHIA SẺ 1: LẬP THỜI GIAN BIỂU (TO-DO-LIST)

Khi tôi ổn định lại được tinh thần, cũng là lúc bài tập ghi âm và các bài phản xạ đến nhiều hơn. Lúc đó tôi TIẾC TIỀN lắm, mồ hôi nước mắt của tôi, tôi không thể bỏ cuộc được. Tôi bắt đầu lên lịch học dày đặc hơn, bỏ dần những cuộc tụ họp bạn bè và chỉ hẹn hò với anh tiếng anh. Kết quả là tôi bị các bạn hít le 1 thời gian. Nhưng sau đó tôi đã chia sẻ với các bạn nhiều hơn, để mọi người hiểu và thông cảm cho bản thân.

==) CHIA SẺ 2: ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC thứ gì đó chúng ta phải ĐÁNH ĐỔI.
Cái tôi đánh đổi nhiều nhất đó chính là thời gian. Tôi không chỉ DỐT tiếng anh mà còn CHẬM HIỂU và BẮT CHƯỚC cực kém. Tôi phải luyện tập mất rất nhiều thời gian, nhưng vẫn không thể bằng được các bạn. Sau khi lấy hết can đảm và tâm sự với 1 companions, hình như lúc đó là cậu_Tuyet Trinh thì phải. Bạn ý đáng yêu lắm, xinh dã man luôn, đã giúp đỡ và chia sẻ cho tôi cách học tiếng anh hiệu quả hơn, và còn hỗ trợ sửa âm cho tôi qua skype rất nhiệt tình nữa. Mát nhớ lắm, như kiểu mới hôm qua thôi ý, Trinh đã giúp Mát CHINH PHỤC âm Ơ dài như thế nào. Còn cả em nữa Thiệu à, không có em động viên chắc chị mãi không đọc được âm L và cố gắng từng bước đi!
==) CHIA SẺ 3: Muốn HỌC thì phải HỎI.

Tuy có cố gắng tới đâu tôi vẫn không đạt được kết quả như mong đợi. Lúc đó tôi dành cả ngày để học, lúc nào cũng học==) NHƯNG SAI PHƯƠNG PHÁP.

==) CHIA SẺ 4: Muốn HỌC NHANH, học HIỆU QUẢ==) PHẢI HỌC ĐÚNG PHƯƠNG PHÁP.
Tôi bắt đầu xem lại các hướng dẫn của cô, làm theo từng bước, chia từng mẻ ra để học. Mỗi ngày tôi chia ra làm 4 mẻ( khi ngủ dậy, trước khi ăn trưa, ăn tối và sau khi đi ngủ) để học các bài phản xạ. Học tới đâu ĐỔ BÊ TÔNG( mỗi bài luyện khoảng 50-100 lần) tới đó. Rồi xen lẫn học phát âm. Tôi mở từng bài ra một, tua đi tua lại, lúc nào bên cạnh cũng có một CÁI GƯƠNG và 1 CỐC NƯỚC. Tôi bắt chước từng cách uốn lưỡi, từng cử chỉ của AJ Hoge. Có những ÂM KHÓ (R, Ơ dài, L,..) tôi phải mất cả nửa ngày để BẮT CHƯỚC theo. Có nhiều ngày tôi tập trung quá, quên cả ăn, quên cả ngủ chỉ để học. Nhớ những hôm 4-5h sáng đã dậy học bài, ghi âm bài rồi bị bà chủ trọ sang hỏi thăm. Tôi xin lỗi và trình bày lý do, cô ấy chỉ cười và bảo: “ Mày đọc cái gì mà nghe như con dê kêu thế?” ( lúc đó tôi đang luyện âm R. hihi). Từ buổi sáng hôm đó, tôi không dám mở cửa ra nữa, đóng kín cửa sổ, cửa ra vào chỉ để bắt chước AJ Hoge. Ngại lắm chứ, cơ mà vẫn phải học chứ. Kệ.


==) CHIA SẺ 5: HỌC MỌI LÚC, MỌI NƠI.
Từ khi tôi học tiếng anh, cái điện thoại luôn là người bạn tâm giao và tôi luôn bị gắn cái mác ĐIÊN. Tôi copy tất cả các bài nghe ra điện thoại rồi học sáng sớm, học ngoài đường, học lúc tắm, lúc đi vệ sinh,... cả những lúc về đi gặt, phơi thóc cho mẹ cũng đọc tiếng anh rồi khua khua tay chân thóc bay tung toé... nhìn hay lắm ý. ==)người ta bảo tôi điên, tôi nói tự nói với mình rằng: ĐIÊN KỆ, GIỎI TIẾNG ANH LÀ ĐƯỢC!


==) CHIA SẺ 6: ĐÃ HỌC TIẾNG ANH LÀ PHẢI BẤT CHẤP TẤT CẢ
Khi tôi học tiếng anh, thời gian trôi nhanh lắm. Thoáng cái đã hết buổi học, thoáng cái đã hết ngày và thoáng cái đã hết khoá học. Nhờ sự cố gắng, nỗ lực trong khoá học, tôi đã nắm chắc cách phát âm của từng âm, các phương pháp học tiếng anh, cũng đã nói được các câu đơn giản và đặc biệt nhờ có trung tâm mà tôi còn xây dựng được một số thói quen như: Tra từ điển mỗi khi gặp các từ chưa chắc chắn, thói quen học tiếng anh mỗi ngày, thói quen đọc sách, thói quen dậy sớm… Tôi mừng lắm. Nhưng đó chỉ là cái móng để tôi tiếp tục xây dựng lộ trình học tiếng anh của mình!

Và đây, đây là bước giúp tôi thực sự bước sang trang mới đây. Đó là khi cô gửi thư mời đăng ký làm COMPANIONS tại trung tâm. Lúc đó tôi còn do dự lắm, vì lớp đông quá, nhiều người giỏi nữa, cô lại chỉ giữ rất ít người ở lại( được ở lại chắc chắn là phải giỏi rồi_ lúc đó tôi nghĩ vậy) điểm của tôi lúc đó cũng chỉ thuộc dạng bình thường. May mắn thay, lúc đó các companion đã truyền cho tôi động lực rất lớn, vẽ cho tôi tương lai rất sáng khi trở thành companions. Vì vậy, tôi QUYẾT TÂM PHẢI TRỞ THÀNH COMPANION. Tôi nghỉ cả 1 tuần trên trường( hồi đó tôi được gọi là con người của Đảng, vì chưa bao giờ nghỉ học, kể cả ốm) thế mà tôi đã DÁM NGHỈ chỉ để ở nhà ghi âm nâng điểm và hoàn thành thử thách cô giáo. Càng về những hôm cuối, tôi học càng hăng, cả ngày dán mắt vào máy tính để viết, để tra từ và để quay video.( lúc đó thật sự rất khó cho tôi, tôi nhớ tôi đã mất cả 1 ngày chỉ để viết 1 trang A4 bằng tiếng anh_ và lỗi sai thì vô số.. rồi còn tra từ để đọc đúng...)
Khi hoàn thành xong bài nộp cho cô, tôi thở phào nhẹ nhõm và lúc đó tôi như THÂN TÀN MA DẠI. Mắt sưng vù lên vì nhìn máy tính quá nhiều, mặt thì tái mét do thiếu ngủ và cuối cùng tôi đã bị ốm sau đó. Nhưng để đáp lại sự cố gắng đó, tôi đã khóc vì hạnh phúc khi nhận được email phản hồi của cô. Thử thách đầu tiên của tôi đã được thông qua, chỉ cần 1 lời khẳng định lại từ tôi nữa thôi là tôi có thể trở thành tình nguyện viên_ tôi SAID YES ngay lập tức). 
Tôi biết, lý do tôi ĐẬU không phải vì tôi giỏi, đó là vì cô thấy được sự NHIỆT HUYẾT, SỰ CỐ GẮNG, NỖ LỰC của tôi trong suốt khoá học. Nên cô đã cho tôi thêm 1 cơ hội. Tôi thực sự vui lắm!


Và khi trở thành tình nguyện viên, đó là khi tôi thực sự sự bắt đầu chuỗi những khó khăn và thử thách trên con đường chinh phục tiếng anh tiếp theo!
……………………………………………………………………………………..
Từ tận trái tim, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới cô Nguyệt và các companions tuyệt vời của lớp N101- tiếng Anh Lê Nguyệt: Chi Linh Đào, Thiệu Văn Tạ, Trang Huyen Nguyen, Tuệ Lê, Tuyet Trinh, Duy Anh đã truyền động lực và giúp tôi có ngày hôm nay! Từ đó tới nay, tôi vẫn luôn giữ vững tinh thần học hỏi và chinh phục tiếng anh!